Đăng bởi: Duy Thành | 10 Tháng Ba, 2007

Tiếp nối ngọn lửa Đặng Thùy Trâm

Liệt sĩ – Bác sĩ Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 quê ở Hà Nội, Trâm là chị cả của 3 em gái và 1 em trai. Gia đình Trâm là một gia đình trí thức yêu nước, bố là bác sĩ, mẹ là dược sĩ. Theo nghiệp gia đình, Trâm thi đỗ vào Đại học Y khoa Hà Nội. Trâm được tốt nghiệp Trường Đại học Y khoa Hà Nội sớm 01 năm và tự nguyện xung phong đăng ký để đi chiến trường Miền Nam vào tháng 3 năm 1967, Trâm được phân công phụ trách bệnh viện huyện Đức Phổ (Quảng Ngãi). Chị được kết nạp vào Đảng ngày 27/9/1968 và hy sinh ngày 22/6/1970 trong một chuyến công tác từ vùng núi Ba Tơ về đồng bằng, chị bị địch phục kích và một mình chiến đấu với 120 lính Mỹ để bảo vệ đồng đội mình. Với 02 tuổi Đảng, 03 năm tuổi nghề, chị hy sinh anh dũng lúc chưa tròn 28 tuổi đời.

Đọc đi đọc lại Nhật ký của Đặng Thuỳ Trâm. Thế hệ trẻ chúng ta như được tiếp thêm một sức mạnh diệu kỳ từ trái tim nhân hậu, từ lòng nhiệt thành với Cách mạng, từ sự hy sinh vô cùng cao cả của người Nữ bác sĩ anh hùng ấy..! Những điều chị tự khuyên nhủ về bản thân mình khi vào chiến trường miền Nam đặc biệt là những ngày tàn khốc nhất của chiến tranh để lại cho chúng ta học tập và tiếp nối ở bản lĩnh, tính cách, tình yêu và sự bất tử của chị.

Tấm gương của Đặng Thùy Trâm là hình ảnh sinh động của một thế hệ trong cuộc chiến tranh bảo vệ độc lập, chủ quyền thống nhất của Tổ quốc. Trong cuộc chiến đấu oanh liệt đó, những tấm gương hy sinh như Đặng Thùy Trâm còn rất nhiều. Họ là những người đã tình nguyện đi vào nơi ác liệt nhất của cuộc chiến đấu, đứng chân, trụ lại dưới bom đạn quân thù để chiến đấu, phục vụ chiến đấu và bình thản dành những giờ phút hiếm hoi giữa hai trận đánh để ghi lại những dòng nhật ký sống động, chân thực, khẳng định tính chất cá liệt của cuộc chiến tranh và bản lĩnh vững vàng của những người chiến đấu có mục đích, có lý tưởng. Biết rằng có thể hy sinh, đau buồn trước sự hy sinh của đồng đội, nhưng không vì thế mà chùn gan, nhụt chí.

Trong những lúc khó khăn nhất Thùy Trâm tự khuyên nhủ mình như dòng nhật ký ngày 31/5/68: “Một cuộc chạy càn quy mô nơi căn cứ, toàn bệnh xá di chuyển, vất vả vô cùng … Sau này nếu được sống trong hoa thơm nắng đẹp của Xã hội Chủ nghĩa hãy nhớ và nhớ mãi cảnh này, hãy nhớ sự hy sinh xương máu của những người đã đổ máu vì sự nghiệp chung, vì ai mà chúng ta vất vả thế này hở các đồng chí?”.

Cũng có những lúc chị cảm thấy yếu đuối đi tưởng chừng không vượt qua được chị đãt tự nhủ bản thân mình rằng “đời phải qua giông tố nhưng chớ có cúi đầu trước giông tố” và trang nhật ký ngày 04/06/1968: “Càng đi vào thực tế càng thấy phức tạp. Con người sao sống với nhiều đòi hỏi quá đi. Không bao giờ thỏa mãn được cả. Càng ngày càng muốn mình hoàn chỉnh, càng ngày càng lắm yêu cầu và trong những bước tiến lên ấy bao nhiêu là gai gốc, cản trở, nếu không vững chí bền tâm sẽ dễ dàng thất bại”. Không những khuyên nhủ bản thân mình, mà chị Trâm còn căn dặn em gái Phương Trâm “Điều căn bản em phải nhớ là bản thân phải tốt với người ta trước. Nên tự hỏi mình đã làm gì tốt cho người khác chưa, chứ đừng đòi hỏi họ làm gì cho mình”.

Tôi xem xong nhật ký, tôi tự hào và khâm phục chí khí của lớp thanh niên trong thời đại Hồ Chí Minh. Liệt sỹ Thùy Trâm vào chiến trường khi cuộc chiến đấu ở miền nam ở vào giai đoạn ác liệt nhất. Họ đều là những người trí thức trẻ được rèn luyện, ở miền Bắc Xã hội Chủ nghĩa. Đọc nhật ký của chị, chúng ta càng thấy rõ và tự hào về thế hệ thanh niên của chúng ta trong hai cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Họ đã sẵn sàng hy sinh cả tuổi trẻ, cả tính mạng của mình vì độc lập của đất nước, tự do của dân tộc. Đây là hình ảnh cao đẹp của Chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong sáng tuyệt vời. Như Đặng Thùy Trâm viết “Trong chiến tranh, ai còn, ai mất, khi nước nhà được độc lập nếu như mình có chết thì cũng được hưởng những ngày Xã hội Chủ nghĩa rồi. Còn trăm vạn người lớn lên chỉ biết cái đau thương, gian khổ và còn nhiều người ngã xuống mà chưa hề hưởng một ngày hạnh phúc, đau xót biết chừng nào”. Chúng ta, những người còn sống nghĩ gì qua câu so sánh để mà ta thấy được hưởng hoà bình, hưởng độc lập, thống nhất hôm nay không thể quên và không được quên những người đã hiến dâng cả cuộc đời mình cho nền độc lập và thống nhất đất nước. Bời vì đó là sự hy sinh cống hiến vô giá, không phải chỉ một vài người mà là cả một thế hệ.

Đặng Thùy Trâm đã để lại cho chúng ta 1 tấm gương và tấm gương đó sẽ trở thành hình mẫu – một hình mẫu lý tưởng cho thế hệ thanh niên hôm nay. Hy sinh khi mới hai tuổi Đảng, ba tuổi nghề, chị đã để lại cho chúng ta tinh thần kiên cường cách mạng, tinh thần hy sinh cho cách mạng, tinh thần chiến đấu thật hăng hái, tinh thần làm việc tận tụy quên mình vì đồng đội. Chị đã cống hiến tuởi thanh xuân của mình cho sự nghiệp cách mạng với mục đích nươc nhà sớm hòa bình thống nhất.

Thủ tướng Phan Văn Khải đã gửi thư cho tòa soạn và bạn đọc báo Tuổi trẻ đề nghị học tập, noi gương liệt sỹ Thùy Trâm: “Tôi thấy tinh thần đó phải được thể hiện rõ trong sự gắn bó giữa lòng yêu nước và yêu Chủ nghĩa xã hội , xây dựng con người mới, con người Việt Nam Xã hội Chủ nghĩa”.

Trong trang nhật ký ngày 27/9/1968, ngày Đặng Thùy Trâm được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam tại chiến trường, chị viết: “Cảm giác rõ nét nhất của ngày hôm nay là phải phấn đấu để sống xứng đáng với cái tên một người Cộng sản”. Vậy thì hiểu người Cộng sản như thế nào? Vào Đảng với mục đích gì và phải làm gì để xứng đáng với cái tên ấy? Với Thùy Trâm, khi đã là người cộng sản thì “hãy rèn giũa phẩm chất của người đảng viên, hãy hứa với tòa án lương tâm sẽ giữ tròn tất cả những gì cao quý nhất của một người đảng viên, một người trí thức”. “Từ trong gian khổ mới hiểu rõ hơn giá trị của của những người cách mạng, ai đứng vững trong lửa đỏ và nước sôi, người đó là người chiến thắng”.

Tuổi trẻ thế hệ Hồ Chí Minh đã cống hiến xứng đáng cho cuộc đấu tranh giành và giữ độc lập. Khi Tổ quốc gọi, thanh niên sẵn sàng, miền Nam gọi, miền Bắc sẵn sàng. Tôi đọc câu mà Đặng Thùy Trâm viết cho em gái từ chiến trường: “Không ở đâu giá trị đích thực của con người được thấy rõ như tại chiến trường miền Nam lúc này, nơi đó chị sẽ làm được nhiều việc có ích … đem ánh sáng cho những đôi mắt tật nguyền, đem niềm vui và chút hiểu biết đã thu nhận được suốt 15 năm qua dưới mái trường XHCN. Trong gian lao, chị sẽ tìm được hạnh phúc chân chính”. Sự suy nghĩ thật sâu sắc cả lý trí và tình cảm cách mạng. Đó là sự dấn thân hoàn toàn tự giác của một con người khi họ đã hiểu thế nào là lẽ sống có lý tưởng. Thùy Trâm còn viết: “Người cộng sản rất yêu cuộc sống nhưng khi cần có thể nhẹ nhàng mà chết được”. Nghĩ như thế và hành động như thế tôi cho là vĩ đại. Đặng Thùy Trâm, cũng như bao anh hùng liệt sĩ khác, họ cũng nghĩ và hành động như thế, họ cũng xứng đáng là những con người vĩ đại, tên tuổi của họ còn mãi mãi được các thế hệ tôn vinh. Lớp lớp thanh niên tuổi 20 hiện nay hãy thể hiện lòng biết ơn, sự ngưỡng mộ của mình đối với những người đi trước, những anh hùng, liệt sĩ, bằng hành động và trái tim của tuổi trẻ. Đó là sự cống hiến sức lực, trí tuệ, tài năng của mình cùng cả dân tộc đưa Việt Nam bứơc vào một kỷ nguyên mới, đưa vinh quang, hạnh phúc cho mọi người, của mọi người. Nối tiếp truyền thống anh hùng của cha anh, góp phần vào thắng lợi của công cuộc đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Đó chính là giá trị đích thực của lẽ sống tuổi trẻ Việt Nam trong thời kỳ mới.

Trích đăng từ Thế giới Blog

http://www.thegioiblog.com/blog/GotoBlogHome.do?id=1172035315059

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Categories

%d bloggers like this: